Bản chủ
Trang 452
Nội dung theo trang hỗ trợ định vị trong PDF chuẩn. Các thẻ đối chiếu, nếu có, chỉ là lớp citation đã duyệt và không thay thế bản chủ.
KINH BAÏT-ÑAØ-HOØA-LÔÏI687
Bạt-đà-hòa-lợi, đó gọi là trong ấy lại còn có nguyên nhân khác nữa vậy.”
Lúc bầy giờ Tôn giả Bạt-đà-hòa-lợi liền rời chỗ ngồi đứng dậy trịch vai
áo đang mặc, chắp tay hướng về Đức Phật bạch rằng:
“Bạch Thế Tôn, nay thật là đúng lúc! Bạch Thiện Thệ, nay thật là đúng
lúc! Nếu Thế Tôn nói thí dụ về con ngựa thuần giống cho các Tỳ-kheo.
Các Tỳ-kheo sau khi nghe Thế Tôn nói, sẽ khéo léo ghi nhớ.”
Thế Tôn nói rằng:
“Này Bạt-đà-hòa-lợi, cũng như người biết cách huấn luyện ngựa, được
một con ngựa tốt thuần giống. Người giỏi huấn luyện ấy trước hết trị cái
miệng của nó. Sau khi trị miệng, tất nhiên nó sẽ không thích với sự
chuyển động, muốn hay không muốn. Vì sao vậy? Vì chưa từng được trị.
Này Bạt-đà-hòa-lợi, nếu con ngựa tốt thuần giống tuân theo cách trị của
người huấn luyện, cách trị thứ nhất được thành tựu. Nhưng người huấn
luyện lại phải trị bằng cách dàm mõm, cùm chân; cùm chân, dàm mõm,
nhưng khiến nó sãi, đi, cần phải làm cho nó dừng lại, chạy đua, có thể để
vua cỡi; đi không gì hơn, trầm tĩnh không gìn hơn; trị các chi thể khác,
thảy đều huấn luyện cho thành tựu. Tất nhiên nó không thích với chuyển
động, hoặc muốn hay không muốn. Vì sao vậy? Vì bị sửa trị nhiều lần.
Này Bạt-đà-hòa-lợi! Nếu con ngựa tốt thuần giống, với người huấn luyện,
được sửa trị nhiều lần cho đến thành tựu. Lúc bấy giờ nó là con ngựa
thuần thục, khéo thuần thục, được đệ nhất vô thượng thuần thục, vô
thượng hành, đệ nhất hành, rồi xung vào cho vua cỡi, ăn thóc của vua,
được gọi là ngựa vua.
“Này Bạt-đà-hòa-lợi, cũng vậy, nếu bấy giờ có một người hiền minh, có
trí, thành tựu mười pháp vô học, vô học chính kiến cho đến vô học chánh
trí, người ấy lúc bấy giờ là một người thuần thục, khéo thuần thục, vô
thượng thuần thục, được đệ nhất vô thượng thuần thục, vô thượng tĩnh
chỉ, đệ nhất tĩnh chỉ, diệt trừ tất cả tà vạy, diệt trừ tất cả ô uế, diệt trừ tất
cả sợ hãi, diệt trừ tất cả si ám, diệt trừ tất cả siểm nịnh, lặng đọng mọi
trần lao, thanh tịnh mọi cấu trược, không còn gì để bị dính trước đáng
kính, đáng trọng, đáng phụng, đáng thờ, là ruộng phước cho hết thảy chư
Thiên và Nhân loại.”
Phật thuyết như vậy, Tôn giả Bạt-đà-hòa-lợi, và các Tỳ-kheo sau khi
nghe Phật thuyết, hoan hỷ phụng hành.