Bản chủ
Trang 422
Nội dung theo trang hỗ trợ định vị trong PDF chuẩn. Các thẻ đối chiếu, nếu có, chỉ là lớp citation đã duyệt và không thay thế bản chủ.
KINH MÂU-LÊ-PHÁ-QUẦN-NA670
từ bỏ. Nhưng Thế Tôn nay dạy ta từ bỏ! Thiện Thệ muốn ta từ bỏ!’ và
cũng nói như vầy, ‘Vị Đại Sa-môn này không tiêu hóa nổi đồ ăn’ rồi nó
không chịu từ bỏ. Không chỉ đối với Ta nó sanh tâm không vừa ý, không
chấp nhận mà đối với các Tỳ-kheo giữ giới cẩn thận, nó cũng sanh tâm
không vừa ý, không chấp nhận. Này Ô-đà-di, người ngu si kia bị trói chặt
cứng, rất chặt, càng lúc càng gắt gao, không thể đoạn tuyệt, không thể
giải thốt.
“Này Ô-đà-di, ví như người nghèo khổ, không có của cải, cũng không có
thế lực; người ấy có một người vợ mà cặp mắt bị mù, lại xấu xí, không
khả ái; chỉ có một cái nhà đổ nát, mưa dột, chim quạ bu đến đậu, tệ
không thể ở. Lại có một cái giường bị gãy sập, tệ không thể nằm; có một
cái lu bị thủng không dùng được. Người ấy thấy vị Tỳ-kheo sau khi ăn
xong, rửa sạch chân, trải ni-sư-đàn ngồi dưới một gốc cây mát mẻ điều
hòa mà tu tập tăng thượng tâm. Người ấy thấy vậy trong tâm nghĩ rằng
‘Sa-môn thật là khối lạc, Sa-môn như Niết-bàn. Ta thật là xấu xa vô đức.
Vì sao? Vì ta có một người vợ mà cặp mắt bị mù, lại xấu xí, không khả ái,
nhưng không thể bỏ; chỉ có một cái nhà đổ nát, mưa dột, chim quạ bu đến
đậu, tệ không thể ở, nhưng cũng không thể bỏ. Lại có một cái giường bị
gãy sập, tệ không thể [742b] nằm, nhưng không thể bỏ; có một cái lu bị
thủng không dùng được nhưng cũng không thể bỏ. Ta ưa thích Tỳ-kheo,
cạo bỏ râu tóc, mặc áo ca-sa, chí tín, lìa bỏ gia đình, sống không gia đình,
xuất gia học đạo.’ Này Ô-đà-di, nếu có người nói như vầy, ‘Người nghèo
khổ kia không có tiền của cũng không có thế lực, mà bị trói buộc không
cứng không chặt, không càng lúc càng gắt gao, có thể đoạn tuyệt có thể
giải thốt.’ Nói như vậy có đúng chăng?”
Tôn giả Ô-đà-di đáp:
“Không đúng, bạch Thế Tôn! Vì sao? Vì người nghèo khổ kia không có
tiền của cũng không có thế lực, có một người vợ mà cặp mắt bị mù, lại
xấu xí, không khả ái, nhưng không thể bỏ; chỉ có một cái nhà đổ nát, mưa
dột, chim quạ bu đến đậu, tệ không thể ở, nhưng cũng không thể bỏ. Lại
có một cái giường bị gãy sập, tệ không thể nằm; có một cái lu bị thủng
không dùng được nhưng cũng không thể bỏ. Dù người ấy ưa thích như vị
Tỳ-kheo, cạo bỏ râu tóc, mặc áo ca-sa, chí tín, lìa bỏ gia đình, sống
không gia đình, xuất gia học đạo. Bạch Thế Tôn, thế cho nên người
nghèo khổ kia, không có tiền của cũng không có thế lực, bị trói rất cứng,