Bản chủ
Trang 420
Nội dung theo trang hỗ trợ định vị trong PDF chuẩn. Các thẻ đối chiếu, nếu có, chỉ là lớp citation đã duyệt và không thay thế bản chủ.
KINH MÂU-LÊ-PHÁ-QUẦN-NA668
được chánh niệm chánh trí. Như vậy, bạch Thế Tôn, con không thiếu
thốn gì, thường được an ổn, khối lạc, khí lực bình thường.”
Thế Tôn khen rằng:
“Lành thay! Lành thay! Ô-đà-di, ông nay không phải như người ngu si
kia, khi Ta nói với người ngu si ấy rằng, ‘Các ông hãy từ bỏ điều này’,
thì nó nói rằng, ‘Đó là việc nhỏ nhặt, đủ thiếu gì mà phải từ bỏ. Nhưng
nay Thế Tôn dạy ta phải từ bỏ việc ấy. Thiện Thệ muốn ta dứt tuyệt việc
ấy!’ Và nó cũng nói như vầy, ‘Vị Đại sa-môn này không tiêu hóa nổi đồ
ăn’, rồi nó không từ bỏ. Không phải chỉ với Ta mà nó không vừa ý,
không nhẫn thọ; đối với các Tỳ-kheo khéo giữ gìn giới, nó cũng không
vừa ý, không nhẫn thọ. [741c] Này Ô-đà-di, người ngu si kia bị trói buộc
rất cứng, rất chặt, càng lúc càng gắt gao không thể đoạn tuyệt, không thể
giải thốt.
“Này Ô-đà-di, ví như có một con ruồi bị dính dưới bãi nước mũi. Nó ở
trong đó hoặc khổ hoặc chết. Này Ô-đà-di, hoặc có người nói rằng: ‘Con
ruồi kia tuy bị dính mà không cứng, không chặt, không càng lúc càng gắt
gao nên có thể đoạn tuyệt, có thể giải thốt. Nói như vậy có đúng
không?”
Ô-đà-di bạch rằng:
“Không đúng, bạch Thế Tôn! Vì sao? Vì con ruồi đã bị dính.
Nó ở trong đó hoặc khổ hoặc bị chết. Thế nên, bạch Thế Tôn,
con ruồi kia bị dính rất cứng, rất chặt, càng lúc càng gắt gao,
không thể đoạn tuyệt, không thể giải thốt.”
“Này Ô-đà-di, người ngu si kia đuợc Ta bảo rằng ‘Các ngươi hãy từ bỏ
điều này,’ thì nó nói như vầy, ‘Đó là việc nhỏ nhặt, đủ thiếu gì mà phải từ
bỏ. Nhưng Thế Tôn nay dạy ta phải từ bỏ việc ấy! Thiện Thệ muốn ta từ
bỏ việc ấy!’ Và nó cũng nói như vầy, ‘Vị Đại Sa-môn này không tiêu hóa
nổi đồ ăn.’ Rồi nó không từ bỏ. Không chỉ đối với Ta nó không vừa ý,
không nhẫn thọ, mà chúng đối với các Tỳ-kheo khéo giữ gìn giới, nó
cũng không vừa ý, không nhẫn thọ. Này Ô-đà-di, người ngu si kia bị trói
rất cứng, rất chặt, càng lúc càng gắt gao, không thể đoạn tuyệt, không thể
giải thốt. Này Ô-đà-di, nếu có một thiện gia nam tử được Ta bảo rằng,
‘Ngươi hãy từ bỏ điều này,’ thì người ấy không nói như vầy, ‘Đó là việc
nhỏ nhặt, đủ thiếu gì mà phải từ bỏ. Nhưng Thế Tôn nay dạy ta từ bỏ