Bản chủ
Trang 368
Nội dung theo trang hỗ trợ định vị trong PDF chuẩn. Các thẻ đối chiếu, nếu có, chỉ là lớp citation đã duyệt và không thay thế bản chủ.
KINH NGÖU GIÁC SA-LA LÂM (II)598
không hỏi gì nhau.
Các vị ấy cứ năm ngày họp một lần, hoặc để nói pháp, hoặc yên lặng cả
theo các bậc Thánh.
Bấy giờ người giữ rừng thấy Thế Tôn từ xa đi đến, đón ngăn lại, quở
rằng:
“Sa-môn! Sa-môn! Chớ có vào khu rừng này. Vì sao? Hiện nay trong
khu rừng này có ba người dòng quý tộc ở. Ấy là Tôn giả A-na-luật-đà,
Tôn giả Nan-đề, Tôn giả Kim-tì-la. Nếu thấy ông, chắc họ không chịu.”
Đức Phật bảo rằng:
“Này người giữ rừng, nếu họ thấy Ta thì không có gì là không chịu.”
Bấy giờ Tôn giả A-na-luật-đà từ xa thấy Thế Tôn đến, liền quở người giữ
rừng rằng:
“Này người giữ rừng, chớ có ngăn cản Đức Thế Tôn. Này người giữ rừng,
chớ có quở la Đức Thiện Thệ. Vì sao? Vì đó là Tôn sư Thế Tôn của tôi
đến, là Đấng Thiện Thệ của tôi đến.”
Rồi Tôn giả A-na-luật-đà ra rước Thế Tôn, đón lấy y bát. Tôn giả [730a]
Nan-đề trải giường ngồi, Tôn giả Kim-tì-la đi lấy nước.
Đức Thế Tôn bấy giờ sau khi rửa tay xong, ngồi xuống chỗ ngồi đã dọn
sẵn. Ngồi xong Ngài hỏi rằng:
“A-na-luật-đà, ông có thường an ổn, không thiếu thốn chăng?”
Tôn giả A-na-luật-đà bạch rằng:
“Bạch Thế Tôn, con vẫn thường an ổn, không có gì thiếu thốn.”
Thế Tôn lại hỏi:
“Này A-na-luật-đà, vì sao ông được an ổn, không có gì thiếu thốn?”
Tôn giả A-na-luật-đà bạch rằng:
“Bạch Thế Tôn, con nghĩ rằng con nhờ có thiện lợi, có đại công đức, vì
con tu tập cùng với các vị đồng phạm hạnh như vậy. Bạch Thế Tôn, con
thường hướng đến các đồng phạm hạnh này tu thân nghiệp từ hòa, thấy
nhau hay không thấy nhau cũng như vậy; và tu khẩu nghiệp từ hòa, ý
nghiệp từ hòa, thấy nhau hay không thấy nhau cũng như vậy. Bạch Thế
Tôn, con tự nghĩ, ‘Nay ta hãy tự xả bỏ tâm mình mà tùy theo tâm các
Hiền giả này.’ Rồi con xả bỏ tâm mình để tùy theo tâm các Hiền giả