Bản chủ
Trang 319
Nội dung theo trang hỗ trợ định vị trong PDF chuẩn. Các thẻ đối chiếu, nếu có, chỉ là lớp citation đã duyệt và không thay thế bản chủ.
kinh LẠP SÖ 546
“Ví như đàn nai thứ hai suy nghĩ rằng ‘Đàn nai thứ nhất đến gần để ăn đồ
mồi của thợ săn. Sau khi chúng đến gần để ăn bèn sanh kiêu sa phóng dật,
rồi do kiêu sa phóng dật nên bị tùy thuộc thợ săn và quyến thuộc thợ săn.
Như vậy là đàn nai thứ nhất không thốt khỏi cảnh giới của thợ săn và
quyến thuộc thợ săn. Nay ta hãy từ bỏ đồ mồi của thợ săn, tránh xa chỗ
đáng sợ, nương ở nơi rừng vắng an tồn, ăn cỏ uống nước được chăng?
Sau khi suy nghĩ, đàn nai thứ hai liền từ bỏ đồ mồi của thợ săn, tránh xa
chỗ đáng sợ, nương ở nơi rừng vắng an tồn, ăn cỏ uống nước. Đến tháng
cuối Xuân, cỏ nước đều hết, thân thể chúng rất gầy ốm, khí lực hao mòn,
và rồi lại bị tùy thuộc thợ săn và quyến thuộc thợ săn. Như vậy là đàn nai
thứ hai không thốt khỏi cảnh giới của thợ săn và quyến thuộc thợ săn.
Các ngươi hãy quán sát Sa-môn, Bà-la-môn thứ hai kia cũng giống như
vậy.
“Sa-môn, Bà-la-môn thứ ba lại suy nghĩ rằng, ‘Sa-môn, Bà-la-môn thứ
nhất và thứ hai, tất cả đều không thốt khỏi cảnh giới của Ma vương và
quyến thuộc Ma vương. Nay ta hãy tránh xa Ma vương và quyến thuộc
Ma vương, nương ở một nơi không xa, sau đó hãy ăn đồ mồi của thế gian
tín thí mà đừng đến gần. Đã ăn mà không đến gần thì không bị tùy thuộc
Ma vương và quyến thuộc Ma vương.’ Sau khi suy nghĩ, Sa-môn, Bà-la-
môn thứ ba liền tránh xa Ma vương và quyến thuộc Ma vương, nương ở
một nơi không xa, sau đó ăn đồ mồi của thế gian tín thí mà không đến
gần. Đã ăn mà không đến gần, nên không kiêu loạn phóng dật, rồi do
không kiêu sa phóng dật nên không bị tùy thuộc Ma vương và quyến
thuộc Ma vương, nhưng còn chấp thủ hai kiến chấp, hữu kiến và vô kiến.
Những vị ấy do chấp thủ hai kiến chấp này nên rồi cũng bị tùy thuộc Ma
vương và quyến thuộc Ma vương. Như vậy là Sa-môn, Bà-la-môn thứ ba
cũng không thốt khỏi cảnh giới của Ma vương và quyến thuộc Ma
vương.
“Ví như đàn nai thứ ba lại suy nghĩ rằng ‘Đàn nai thứ nhất và đàn nai thứ
hai, tất cả đều không thốt khỏi cảnh giới của thợ săn và quyến thuộc thợ
săn. Nay ta hãy tránh xa thợ săn và quyến thuộc thợ săn, nương ở một nơi
không xa, sau đó hãy ăn đồ mồi của thợ săn mà không đến gần. Đã ăn mà
không đến gần thì không kiêu loạn phóng dật, không kiêu sa phóng dật
thì [719c] không bị tùy thuộc thợ săn và quyến thuộc thợ săn.’ Sau khi
suy nghĩ, đàn nai thứ ba liền tránh xa thợ săn và quyến thuộc thợ săn,