Bản chủ
Trang 308
Nội dung theo trang hỗ trợ định vị trong PDF chuẩn. Các thẻ đối chiếu, nếu có, chỉ là lớp citation đã duyệt và không thay thế bản chủ.
177. KINH THUYẾT
Tôi nghe như vầy:
Một thời Đức Phật trú tại Câu-lâu-sấu, ở trong Kiếm-ma-sắt-đàm, đô ấp
của Câu-lâu1.
Bấy giờ, Đức Thế Tôn nói với các Tỳ-kheo rằng:
“Ta sẽ thuyết pháp cho các ngươi nghe, vi diệu ở khởi đầu, vi diệu ở
quảng giữa và vi diệu ở đoạn cuối; có văn, có nghĩa, đầy đủ thanh tịnh,
hiển hiện phạm hạnh. Đó là kinh ‘Tứ Chủng Thuyết.’ Sau đây Ta sẽ phân
biệt nghĩa lý của kinh ‘Tứ Chủng Thuyết.’ Hãy lắng nghe! Hãy lắng
nghe! Hãy khéo tư niệm. Ta sẽ nói.”
Khi ấy các Tỳ-kheo vâng lời dạy, lắng nghe.
Đức Phật nói:
“Thế nào gọi là phân biệt nghĩa lý của kinh Tứ Chủng Thuyết?
“Nếu có Tỳ-kheo với sở hành, đối tượng và tiêu đích, mà ly dục, ly
pháp ác bất thiện, có tầm, có tứ, có hỷ lạc do ly dục sanh, chứng đắc Sơ
thiền, thành tựu an trụ. Nhưng vị ấy không chấp thọ sở hành này, không
suy niệm trên đối tượng, tiêu đích này mà chỉ hành niệm tưởng tương
ưng với dục lạc, bèn thối chuyển; Tỳ-kheo ấy phải nên biết rằng ‘Ta
sanh pháp này mà không trụ, không tiến, cũng không yểm ly. Ta sanh
pháp này nên khiến ta bị thối chuyển. Do đó định này của ta không tồn
tại lâu dài.’ Tỳ-kheo ấy phải nên biết như vậy.
“Lại nữa, Tỳ-kheo với sở hành, đối tượng, tiêu đích mà ly dục, ly pháp ác
bất thiện, có tầm, có tứ, có hỷ lạc do ly dục sanh, chứng đắc Sơ thiền,
thành tựu an trụ và vị ấy chấp thọ sở hành này, suy niệm trên đối tượng,
tiêu đích này, lập niệm đúng như pháp, khiến an trụ với ý chuyên nhất,
[716c] Tỳ-kheo ấy nên biết rằng ‘Ta sanh pháp này mà không thối,
không tiến, cũng không yểm ly. Ta sanh pháp này có thể khiến ta an trụ,
mà định này của ta chắc chắn tồn tại lâu dài.’ Tỳ-kheo ấy nên biết như
vậy.
“Lại nữa, Tỳ-kheo với sở hành, đối tượng, tiêu đích mà ly dục, ly pháp
ác bất thiện, có tầm, có tứ, có hỷ lạc do ly dục sanh, chứng đắc Sơ thiền,
1 Xem các kinh số 10, 55, 169.