Bản chủ
Trang 216
Nội dung theo trang hỗ trợ định vị trong PDF chuẩn. Các thẻ đối chiếu, nếu có, chỉ là lớp citation đã duyệt và không thay thế bản chủ.
164. KINH PHÂN BIỆT QUÁN PHÁP
Tôi nghe như vầy:
Một thời Đức Phật trú tại nước Xá-vệ, trong rừng Thắng Lâm, vườn Cấp
Cô Độc.
Bấy giờ, Đức Thế Tôn bảo các Tỳ-kheo:
“Này các Tỳ-kheo, Ta sẽ thuyết pháp cho các ngươi, phần đầu thiện,
phần giữa thiện và phần cuối cũng thiện, có nghĩa, có văn, đầy đủ thanh
tịnh, hiển hiện phạm hạnh. Đó là kinh ‘Phân biệt quán pháp’1. Các ngươi
hãy lắng nghe, khéo suy tư và ghi nhớ!
Nghe vậy, các Tỳ-kheo thưa rằng:
“Bạch Thế Tôn, chúng con xin vâng lời.”
Đức Phật bảo rằng:
“Tỳ-kheo, quán như vậy như vậy. Ngươi quán như vậy rồi, Tỳ kheo, tâm
hướng về bên ngồi, bị phân rải, tán loạn, tâm không an trú vào bên trong,
không chấp thủ nhưng sợ hãi. Nhưng, này các Tỳ-kheo, hãy quán như thế
nào mà sau khi các ngươi đã quán như vậy, tâm không hướng về bên
ngồi, không bị phân rải, tán loạn, tâm trú bên trong, không chấp thủ,
không sợ hãi. Như vậy các ngươi không còn sanh, lão, bệnh, tử nữa. Đó
là tận cùng sự khổ.”
Đức Phật nói như thế, liền từ chỗ ngồi đứng dậy, vào thất tĩnh tọa.
Khi ấy, các Tỳ-kheo nghĩ rằng: “Chư Hiền nên biết, Đức Thế Tôn nói lên
điều đó một cách tóm tắt, không phân biệt rộng rãi, liền từ chỗ ngồi đứng
dậy vào thất tĩnh tọa. Thế Tôn chỉ nói: ‘Tỳ-kheo, quán như vậy như vậy.
Ngươi quán như vậy rồi, Tỳø kheo, tâm hướng về bên ngồi, bị phân rải,
tán loạn, tâm không an trú vào bên trong, không chấp thủ nhưng sợ hãi.
Nhưng, này các Tỳ-kheo, hãy quán như thế nào mà sau khi các ngươi đã
quán như vậy, tâm không hướng về bên ngồi, không bị phân rải, tán
loạn, tâm trú bên trong, không chấp thủ, không sợ hãi. Như vậy các
ngươi không còn sanh, lão, bệnh, tử nữa. Đó là tận cùng sự khổ.’ ”
Các vị ấy lại nghĩ rằng: “Chư Hiền, vị nào có thể phân biệt rộng rãi điều
mà Thế Tôn đã nói một cách tóm lược?” Các vị ấy lại nghĩ: “Tôn giả Đại
1 Uddesavibhaṅgo, M. 138 (iii. 223).