Bản chủ
Trang 167
Nội dung theo trang hỗ trợ định vị trong PDF chuẩn. Các thẻ đối chiếu, nếu có, chỉ là lớp citation đã duyệt và không thay thế bản chủ.
160. KINH A-LAN-NA
Tôi nghe như vầy:
Một thời Phật trú tại nước Xá-vệ, trong rừng Thắng Lâm, vườn Cấp Cô
Độc.
Bấy giờ sau bữa ăn trưa, các Tỳ-kheo tụ tập ngồi tại
giảng đường bàn luận thế này: “Này chư Hiền, thực là
kỳ lạ, thực là kỳ lạ! Sanh mạng con người thực quá
ngắn ngủi, phút chốc đã qua đời khác. Do đó cần phải
làm các việc lành, cần tu phạm hạnh, vì đã sanh ra thì
không thể không chết. Nhưng người đời nay đối với
việc làm đúng pháp, việc làm hợp lẽ, việc lành, việc tốt
lại không thực hành, cũng chẳng mong cầu.”
Lúc ấy, Đức Thế Tôn đang ở tại chỗ nghỉ trưa, bằng Thiên nhĩ thanh tịnh
hơn hẳn người thường, nghe các Tỳ-kheo sau bữa cơn trưa, tụ tập ngồi tại
giảng đường, đã bàn luận như thế này: “Chư Hiền, thực là kỳ lạ, thực là
kỳ lạ! Sanh mạng con người quá ngắn ngủi, phút chốc đã qua đời khác.
Do đó, cần phải làm các việc lành, cần tu Phạm hạnh, vì đã sanh ra thì
không thể không chết. Nhưng người đời nay đối với việc làm đúng pháp,
việc làm hợp lẽ, việc thiện, việc tốt lại không thực hành, cũng chẳng cầu
mong.” Nghe vậy, Đức Thế Tôn, vào lúc xế trưa từ chỗ tĩnh tọa, đứng
dậy, đi đến giảng đường. Ngài trải chỗ ngồi, ngồi trước đại chúng Tỳ-
kheo và hỏi:
“Này các Tỳ-kheo, các Thầy bàn luận chuyện gì? Vì duyên cớ nào mà tụ
tập ngồi tại giảng đường?”
Nghe Đức Thế Tôn hỏi như vậy, các Tỳ-kheo thưa:
“Bạch Thế Tôn, chúng Tỳ-kheo chúng con, sau bữa ăn