Bản chủ
Trang 133
Nội dung theo trang hỗ trợ định vị trong PDF chuẩn. Các thẻ đối chiếu, nếu có, chỉ là lớp citation đã duyệt và không thay thế bản chủ.
kinh BÀ-LA-BÀ ÑƯƠØNG 346
Ta làm chuyện xấu trong này!’ Này Bà-tư-tra, đó là nhân duyên đầu tiên
trong thế gian có pháp dựng nhà. Đó là trí tối sơ kỳ cựu, đúng như pháp,
chứ chẳng phải không như pháp. Như pháp là tôn quý giữa lồi người22.
“Ở đây, có một chúng sanh lười biếng. Người ấy nghĩ như thế này: ‘Tại
sao ta phải mỗi bữa đi lấy nếp tự nhiên? Sao ta không lấy luôn cho đủ ăn
một ngày?’ Người ấy bèn gom lấy gạo ăn cho một ngày. Khi ấy, có một
chúng sanh khác nói với người ấy rằng: ‘Này Chúng sanh, ông đi lấy gạo
với tôi chăng?’ Vị ấy trả lời: ‘Tôi đã gom đủ. Ông đi lấy một mình vậy.’
“Chúng sanh kia nghe rồi, liền nghĩ như thế này: ‘Thật là hay, thật là
khối! Ta cũng có thể lấy luôn gạo ăn cho ngày mai chăng?’ Người này
bèn lấy luôn gạo cho ngày mai.
“Lại có một chúng sanh khác nói với người này rằng: ‘Này Chúng sanh!
Ông hãy đi lấy gạo với tôi không?’ Chúng sanh kia đáp: ‘Tôi đã lấy luôn
gạo cho ngày mai, ông đi một mình vậy.’ Chúng sanh này nghe rồi, bèn
nghĩ như thế này: ‘Thật là hay, thật là khối! Ta nay nên lấy gạo ăn luôn
trong bảy ngày.’ Khi chúng sanh này lấy loại lúa tự nhiên tích tụ rất
nhiều; lúa nếp được cất bèn sanh ra vỏ và cám, cắt lấy cho đến bảy ngày
cũng sanh vỏ và cám. Cắt đến đâu, chỗ ấy không còn mọc trở lại nữa.
“Bấy giờ, các chúng sanh mới cùng nhóm họp, khóc lóc não nề mà nói
thế này: ‘Chúng ta đã làm phát sanh pháp ác, bất thiện; bọn chúng ta cất
chứa gạo để lâu. [695c]Vì sao? Bởi lẽ, chúng ta trước kia có sắc tướng
thù diệu, và do ý hóa sanh; tất cả chi tiết và các căn đều đầy đủ, dùng hỷ
làm thức ăn, tự nhiên chói sáng, bay trong hư không, sống lâu dài với
tịnh sắc. Chúng ta sanh ra vị của đất có sắc, hương, vị. Sắc như thế nào?
Như sắc của sanh tô và thục tô. Vị thế nào? Vị như mật ong. Chúng ta ăn
vị của đất và tồn tại trong một thời gian lâu dài. Chúng ta nếu ăn nhiều vị
của đất, sắc da thành xấu. Người ăn vị của đất ít, thì có sắc da đẹp. Từ đó
có sự phân biệt hơn kém về màu sắc. Nhân màu sắc hơn kém, cho nên
chúng ta mỗi người cùng nói lời khinh mạn nhau rằng: ‘Sắc ta hơn, sắc
ngươi không bằng.’ Nhân sắc có hơn kém mà sanh ra khinh mạn và ác
pháp, cho nên vị của đất liền tiêu mất. Sau khi vị của đất tiêu mất, loại
chất béo của đất, có sắc, hương, vị sanh ra cho chúng ta. Sắc như thế nào?
Như sắc của sanh tô, thục tô. Vị như thế nào? Vị như mật ong. Chúng ta
22 Xem cht. 26 ở đạn sau.