Bản chủ
Trang 130
Nội dung theo trang hỗ trợ định vị trong PDF chuẩn. Các thẻ đối chiếu, nếu có, chỉ là lớp citation đã duyệt và không thay thế bản chủ.
kinh BÀ-LA-BÀ ÑƯƠØNG343
không, sống lâu dài trong tịnh sắc.
[674c] “Này Bà-tư-tra, bấy giờ ở trong thế giới đó không có mặt trời, mặt
trăng, cũng không có tinh tú, không có ngày đêm, không có một tháng
hay nửa tháng, không có ngày giờ, không có năm. Này Bà-tư-tra, ngay
vào lúc đó, không có cha, không có mẹ, không có trai hay gái, lại cũng
không có chủ nhân và tôi tớ, chỉ một loại chúng sanh như nhau mà thôi.
Rồi có một chúng sanh tham ăn, không liêm khiết, đã nghĩ như thế này,
‘Vị của đất như thế nào? Ta thử dùng ngón tay móc một ít đất này nếm
thử.’ Khi ấy chúng sanh này bèn dùng ngón tay móc đất đó mà nếm thử.
Như vậy, chúng sanh đã biết vị của đất. Người ấy lại muốn được ăn. Bấy
giờ chúng sanh đó lại nghĩ như thế này, ‘Sao lại phải nếm vị của đất bằng
ngón tay cho nhọc sức. Ta hãy dùng bàn tay vóc lấy vị đất này mà ăn.’
Khi đó chúng sanh này bèn dùng tay vóc lấy vị đất này mà ăn.
“Trong số các chúng sanh kia lại có những chúng sanh khác thấy các
chúng sanh này mỗi người dùng tay vóc lấy vị đất mà ăn, bèn nghĩ như
thế này, ‘Cái này thật là hay, cái này thật là khối, chúng ta có thể dùng
tay vóc lấy vị đất này để ăn.’ Rồi các chúng sanh liền dùng tay vóc lấy vị
đất này để ăn. Khi họ đã dùng tay vóc lấy vị đất này để ăn như vậy và
như vậy, thân họ trở thành dày, trở thành nặng, thành cứng. Nếu trước
kia họ có sắc thanh tịnh, thì lúc ấy bị mất, tự nhiên sanh ra tối tăm.
“Này Bà-tư-tra, pháp của thế gian tự nhiên có điều này: nếu sự tối tăm
đã sanh ra, thì mặt trời, mặt trăng tất xuất hiện. Mặt trời, mặt trăng đã
xuất hiện, thì các tinh tú cũng xuất hiện; tinh tú xuất hiện, tức thì thành
ngày đêm, thành ngày đêm rồi, thì liền có một tháng hay nửa tháng có
ngày giờ và có năm. Họ ăn vị của đất và sống đời rất lâu.
“Này Bà-tư-tra, nếu chúng sanh nào ăn nhiều vị của đất, thì sắc da thành
xấu, nếu ăn ít vị của đất thì sắc da đẹp; từ đó có sự phân biệt hơn kém về
màu sắc. Nhân màu sắc hơn kém cho nên mỗi mỗi chúng sanh có những
lời khinh mạn lẫn nhau, ‘Sắc da của ta hơn, sắc ngươi không bằng.’
Nhân màu sắc hơn kém mà sanh ra sự khimh mạn và ác pháp, cho nên vị
của đất liền mất. Khi vị của đất đã mất, các chúng sanh kia liền tụ tập
nhau lại, khóc lóc não nề và nói như thế này, ‘Hỡi ôi vị đất! Hỡi ôi vị
đất!’ Cũng như người đời nay ngậm tan vật ngon; chúng không nói chữ