Bản chủ
Trang 114
Nội dung theo trang hỗ trợ định vị trong PDF chuẩn. Các thẻ đối chiếu, nếu có, chỉ là lớp citation đã duyệt và không thay thế bản chủ.
kinh man-nhàn-ñề327
Bà-la-môn Bà-la-bà đáp:
“Đúng như vậy, bạch Cù-đàm. Con cũng định đem chuyện đó thưa với
Cù-đàm, nhưng chưa nói kịp mà Cù-đàm đã biết. Vì sao? Vì Như Lai là
Bậc Vô Sở Trước, Đẳng Chánh Giác.”
Đức Thế Tôn và Bà-la-môn Bà-la-bà cùng nhau thảo luận về vấn đề này.
Sau đó, Dị học Man-nhàn-đề tản bộ đến Đệ nhất tịnh thất ấy. Từ xa, Đức
Thế Tôn trông thấy Dị học Man-nhàn-đề đến, liền bảo:
“Này Man-nhàn-đề, không chế ngự nhãn căn, không thủ hộ kín đáo,
không tu, thì chắc chắn thọ khổ báo. Đối với nhãn căn ấy, Cù-đàm khéo
chế ngự, khéo thủ hộ kín đáo, khéo tu, nên chắc chắn được lạc báo. Này
Man-nhàn-đề, có phải vì nhân ấy mà ông bảo rằng, ‘Sa-môn Cù-đàm là
kẻ phá hoại. Kẻ phá hoại là kẻ vô dụng’?”
Man-nhàn-đề trả lời:
“Đúng như vậy, Cù-đàm.”
“Này Man-nhàn-đề, cũng vậy, nhĩ, tỷ, thiệt, thân, ý căn; nếu không chế
ngự ý căn, không thủ hộ kín đáo, không khéo tu, thì chắc chắn thọ khổ
báo. Đối với ý căn ấy, Cù-đàm khéo chế ngự, khéo thủ hộ kín đáo, khéo
tu, nên chắc chắn được lạc báo. Này Man-nhàn-đề, có phải vì nhân đó mà
ông bảo rằng, ‘Sa-môn Cù-đàm là kẻ phá hoại. Kẻ phá hoại là kẻ vô
dụng’?”
Man-nhàn-đề đáp:
“Đúng như vậy, Cù-đàm.”
Đức Thế Tôn hỏi:
“Này Man-nhàn-đề, ông nghĩ thế nào? Người khi chưa xuất gia học đạo,
với con mắt, vị ấy biết sắc khả ái, khả niệm, khả ý, khả lạc, tương ưng
với dục. Một thời gian sau, vị ấy xả bỏ sắc được biết bởi mắt, cạo bỏ râu
tóc, mặc áo ca-sa, chí tín, từ bỏ gia đình, sống không gia đình, xuất gia
học đạo. Vị ấy thấy, biết như thật về sự tập khởi của sắc được biết bởi
mắt, sự đoạn diệt, vị ngọt, tai họa, sự xuất yếu của sắc ấy, an trú với nội
tâm tịch tĩnh. Vị ấy thấy những người chưa ly sắc dục, bị sự ham muốn
sắc nhai nuốt, bị hơi nóng của sắc thiêu đốt; đối với sắc, được biết bởi
mắt khả ái, khả niệm, khả ý, khả lạc, tương ưng với dục, sau khi an trụ
mà thấy như vậy, vị ấy không thỏa mãn, không ham thích. Này Man-
nhàn-đề, ông nghĩ thế nào? Nếu có lạc thú, do ái, do sắc, mà khi hoan lạc
trong lạc thú này, [671a] vì chúng thấp hèn, cho nên không thỏa mãn