Bản chủ
Trang 72
Nội dung theo trang hỗ trợ định vị trong PDF chuẩn. Các thẻ đối chiếu, nếu có, chỉ là lớp citation đã duyệt và không thay thế bản chủ.
KINH PHẠM THIÊN THÆNH PHẬT623
hữu của Tịnh’, khi chấp nhận Tịnh là ta rồi, vị ấy không thực biết về Tịnh.
Phạm thiên, nếu có Sa-môn, Bà-la-môn nào đối với đất mà biết là đất,
‘Đất không phải là ta, đất không phải là sở hữu của ta, ta không phải là sở
hữu của đất,’ do không chấp đất là ta nên vị ấy mới thực biết về đất.
Cũng thế, đối với nước, lửa, gió, quỷ thần, Sanh chủ, Chư Thiên, Phạm
thiên, Vô phiền, Vô nhiệt, Tịnh mà nghĩ rằng ‘Tịnh chẳng phải là ta, Tịnh
chẳng phải là sở hữu của ta, ta chẳng phải là sở hữu của Tịnh,’ do không
chấp Tịnh là ta nên vị ấy mới thật sự biết về Tịnh.
Nghe vậy, Phạm thiên thưa với Đức Thế Tôn rằng:
“Chúng sanh này, ai cũng ái trước hữu, ưa thích hữu, than cận hữu hữu.
Chỉ có ông đã nhỗ tận gốc rễ hữu. Vì sao? Vì ông là Như Lai, Vô Sở
Trước, Đẳng Chánh Giác”.
Phạm thiên [548c] liền nói bài kệ:
Nơi hữu thấy sợ hãi;
Không hữu thấy sợ gì?
Cho nên đừng ưa hữu;
Hữu làm sao chẳng dứt?12
“Này Đại Tiên nhân, tôi nay muốn ẩn hình”.
Đức Thế Tôn bảo:
“Này Phạm thiên, nếu ông muốn ẩn mình thì cứ tùy tiện”.
Phạm thiên liền ẩn hình ngay nơi đó. Đức Thế Tôn thấy rõ, liền nói:
“Phạm thiên, ông ở chỗ này. Ông đến chỗ kia. Ông lại ở giữa”.
Phạm thiên vận dụng hết như ý túc, muốn tự ẩn hình mà không thể tự ẩn,
nên hiện hình trở lại giữa cõi trời Phạm thiên.
Bấy giờ Đức Thế Tôn mới bảo:
“Này Phạm thiên, Ta cũng muốn ẩn mình”.
Phạm thiên thưa rằng:
“Đại Tiên nhân, nếu muốn ẩn mình, xin cứ tùy tiện”.
Lúc ấy, Đức Phật nghĩ rằng: “Ta hãy như vậy mà hóa hiện như ý túc13,
12 Trong bản Pāli, bài kệ này do Phật nói.
13 Như kỳ tượng như ý túc 如其像如意足.