Bản chủ
Trang 496
Nội dung theo trang hỗ trợ định vị trong PDF chuẩn. Các thẻ đối chiếu, nếu có, chỉ là lớp citation đã duyệt và không thay thế bản chủ.
KINH THƯƠNG NHÂN CẦU TÀI184
kia. Khi biết người đàn bà ấy còn ngủ say, ngay trong đêm đó, thương
nhân trí tuệ châu Diêm-phù tức tốc trở lại chỗ ở của các thương nhân
châu Diêm-phù, nói rằng:
“Các người hãy đến đây. Chúng ta hãy đến một nơi vắng vẻ, mỗi người
đi một mình, chớ đem con cái theo. Hãy cùng nhau đến chỗ kín đáo, vì
có điều cần bàn luận.
“Bọn thương nhân châu Diêm-phù cùng đi đến một nơi vắng vẻ, mỗi
người đi một mình, không đem theo con cái. Khi ấy, thương nhân trí tuệ
châu Diêm-phù nói:
“Các bạn thương nhân, khi tôi sống cô độc tại một nơi thanh vắng mà
nghĩ rằng: ‘Vì lý do gì bọn đàn bà này ngăn cản chúng ta không cho đi về
phương Nam? Chúng ta nên canh chừng người đàn bà sống chung; khi
biết nó đã ngủ, ta lặng lẽ chỗi dậy, rồi lén đi về phương Nam’.
“Rồi thì, tôi sau đó canh chừng người đàn bà sống chung. Khi biết nó đã
ngủ, tôi bèn lặng lẽ chỗi dậy, rồi lén đi về phương Nam. Tôi khi đi về
phương Nam, từ xa nghe có tiếng kêu réo vang dậy, tiếng nhiều người la
khóc áo não, hoặc kêu gọi cha mẹ, hoặc réo vợ réo con và nhớ thương
bạn bè thân thích, rằng ‘Châu Diêm-phù tốt đẹp, an ổn khối lạc, không
còn thấy nữa’. Tôi nghe thế rất sợ hãi, lông tóc dựng ngược, nghĩ rằng:
‘Mong cho lồi người và lồi phi nhân không quấy rầy ta’.
“Rồi tôi tự kềm chế sự sợ hãi, tiếp tục đi lần về phương Nam. Tôi khi đi
lần về phương Nam bỗng thấy có một tòa đại thiết thành. Sau khi thấy
bèn tìm khắp nhưng không thấy cửa, cho đến một chỗ đủ để con mèo
chui ra cũng không. Tôi thấy [643b] phía Bắc của thiết thành có một lùm
cây to lớn sum suê bèn đi đến lùm cây đại thọ ấy, chậm chạp leo lên cao.
Leo lên rồi, hỏi đám đông rằng:
“–Này các bạn, các bạn vì cớ gì khóc la áo não, kêu cha gọi mẹ, réo vợ
réo con, nhớ thương bạn bè thân thích rằng châu Diêm-phù tốt đẹp, an ổn
khối lạc không còn thấy nữa?’
“‘Khi ấy đám đông đáp rằng ‘Này bạn, chúng tôi là thương nhân ở châu
Diêm-phù, đều cùng nhau tụ tập tại nhà khách buôn rồi nghĩ rằng ‘Chúng
ta hãy dong một chiếc thuyền đi biển mà vào biển lớn tìm kiếm tài bảo
mang về cung cấp những chi dụng trong gia đình’. Này bạn, chúng tôi lại
nghĩ rằng ‘Này các bạn, việc đi biển không thể biết trước là an ổn hay