Bản chủ
Trang 422
Nội dung theo trang hỗ trợ định vị trong PDF chuẩn. Các thẻ đối chiếu, nếu có, chỉ là lớp citation đã duyệt và không thay thế bản chủ.
KINH LẠI-TRA-HÒA-LA109
Vua Cao-lao-bà đáp:
“Lại-tra-hòa-la, nếu tôi biết có nước nào giàu có của cải, [627c] nhân dân,
lực dịch như vậy, tôi sẽ đi dánh chiếm nước đó.”
Tôn giả Lại-tra-hòa-la nói:
“Đại vương, thế cho nên Đức Thế Tôn dạy rằng: ‘Thế gian này không có
sự thỏa mãn, không có biết đủ, là tôi tớ của ái’. Tôi muốn nhẫn lạc điều
đó; tôi thấy, nghe, hiểu biết điều đó nên cạo bỏ râu tóc, mặc áo ca-sa, chí
tín lìa bỏ gia đình, sống không gia đình học đạo.”
Vua Câu-lao-bà nói:
“Như Lại-tra-hòa-la đã nói, ‘Đại vương, thế gian này không có sự thỏa
mãn, không có sự biết đủ, là tôi tớ của ái’. Tôi cũng muốn nhẫn lạc điều
đó. Vì sao? Vì thế gian này quả không có sự thỏa mãn, không có sự biết
đủ, là tôi tớ của ái.”
Tôn giả Lại-tra-hòa-la nói:
“Đức Thế Tôn, là đấng đã biết, đã thấy, là Như Lai, Vô Sở Trước, Đẳng
Chánh Giác, nói cho tôi nghe bốn việc này. Tôi muốn nhẫn lạc điều đó
nên cạo bỏ râu tóc, mặc áo ca-sa, chí tín lìa bỏ gia đình, sống không gia
đình học đạo.”
Lúc đó, Tôn giả Lại-tra-hòa-la nói tụng rằng:
Ta thấy người thế gian,
Có của, ngu không thí;
Được của rồi cầu thêm,
Xan tham chứa chất của.
Làm vua, được thiên hạ,
Chỉnh ngự tùy sức mình.
Trong nước không biết đủ,
Lại tìm ở nước ngồi.
Vua và các nhân dân
Chưa thỏa dục, mạng vong.
Xỏa tóc, vợ con khóc;
Ôi thôi, khổ khó ngăn.
Bó chăn đệm chôn cất;