Bản chủ
Trang 419
Nội dung theo trang hỗ trợ định vị trong PDF chuẩn. Các thẻ đối chiếu, nếu có, chỉ là lớp citation đã duyệt và không thay thế bản chủ.
KINH LẠI-TRA-HÒA-LA 106
“Lại-tra-hòa-la, nay thân này của tôi thường có phong bệnh17.
Tôn giả Lại-tra-hòa-la hỏi:
“Đại vương, khi phong bệnh bộc phát rất trầm trọng, rất đau đớn, thì này
Đại vương, lúc ấy có thể bảo bọn con cháu, anh em, họ hàng thân thích,
tượng quân, xa quân, mã quân, bộ quân, thảy đều giỏi bắn, giỏi chống cự,
nghiêm nghị, dõng mãnh như vương tử, lực sĩ, Bát-la-khiên-đề, Ma-ha-
năng-già, kẻ xem tướng, kẻ trù mưu, người tính tốn, kẻ thông hiểu điển
sách, người giỏi đàm luận, quân thần quyến thuộc, kẻ trì chú, người biết
chú, rằng ‘Các ngươi hãy đến, tạm thời thay thế ta chịu sự khổ sở đau
đớn để [627a] ta khỏi bệnh, an lạc’ được chăng?”
Vua Câu-lao-bà đáp:
“Không được. Vì sao vậy? Tôi tự gây nghiệp; nhân bởi nghiệp, duyên bởi
nghiệp, riêng mình chịu khổ sở đau đớn.”
Tôn giả Lại-tra-hòa-la bảo:
“Đại vương, thế cho nên Đức Thế Tôn dạy rằng ‘Thế gian này không
được bảo vệ, không đáng nương tựa. Tôi muốn nhẫn lạc điều đó, tôi thấy,
nghe, hiểu biết điều đó nên cạo bỏ râu tóc, mặc áo ca-sa, chí tín lìa bỏ gia
đình, sống không gia đình học đạo.”
Vua Câu-lao-bà nói rằng:
“Như Lại-tra-hòa-la đã nói, ‘Đại vương, thế gian này không được bảo vệ,
không đáng nương tựa’. Này Lại-tra-hòa-la, tôi cũng muốn nhẫn lạc điều
đó. Vì sao như vậy? Thế gian này quả thật không được bảo vệ, không
đáng nương tựa.”
Vua Câu-lao-bà lại hỏi:
“Như Lại-tra-hòa-la đã nói, ‘Đại vương, thế gian này tất cả đều đi đến
chỗ già nua’. Lại-tra-hòa-la, nói như vậy có nghĩa gì?”
Tôn giả Lại-tra-hòa-la đáp:
“Đại vương, bây giờ tôi hỏi Vua, xin tùy theo sự hiểu biết mà trả lời.
Lúc Đại vương còn hai mươi bốn tuổi hay hai mươi lăm tuổi thì như thế
nào? Khi ấy sự nhanh nhẹn như thế nào đối với ngày nay? Khi ấy, gân
sức, hình thể, nhan sắc như thế nào đối với ngày nay?”
17 Hán: phong bệnh 風 病. Pāli: anusāyiko ābādho, bệnh thống phong mạn tính.