Bản chủ
Trang 389
Nội dung theo trang hỗ trợ định vị trong PDF chuẩn. Các thẻ đối chiếu, nếu có, chỉ là lớp citation đã duyệt và không thay thế bản chủ.
KINH GIÁO 75
“Đàm-di, nếu có người nào mắng nhiếc bảy vị Đại sư và vô lượng trăm
ngàn đệ tử kia, cùng đánh đậo, sân nhuế, trách móc họ, chắc chắn chịu vô
lượng tội. Nhưng đối với một Tỳ-kheo đã thành tựu chánh niệm, một đệ
tử Phật chứng đắc tiểu quả, mà có ai mắng nhiếc, đánh đạp, sân nhuế,
trách móc vị ấy thì tội nhiều hơn thế nữa.
“Thế cho nên, này Đàm-di, các ngươi hãy luôn luôn nhắc nhở, thủ hộ lẫn
nhau. Vì sao như vậy? Vì ngồi sự lỗi lầm này, không còn sự lỗi lầm nào
hơn nữa17.”
Khi ấy, Đức Thế Tôn nói kệ:
Tu-niết18, Mâu-lê-phá-quần-na,
A-la-na-giá Bà-la-môn,
Cù-đà-lê-xá-đa,
Hại-đề-bà-la Ma-nạp,
Thù-đề-ma-lệ Kiều-tì-bà-la và
Thất-đa Phú-lâu-hề-đa,
Trong đời quá khứ ấy
Danh đức bảy tông sư,
Bi tâm, không nhiễm ái,
Dục kết đã dứt trừ.
Trăm ngàn số đệ tử,
Vô lượng đếm sao vừa,
Cũng đều ly dục kết,
Dù cứu cánh còn chưa.
Với các Tiên nhân ấy,
Thủ trì khổ hạnh này,
Ai ôm lòng ốn hận,
Tội mắng nhiếc nhiều thay.
Huống chi với Phật tử,
Vị đã đạt chánh kiến;
17 Pāli: Nāham (....) ito bahiddā evarūpam khantim vādāmi. Ngồi sự nhẫn nại
này, ta nói không còn sự nhẫn nại nào như vậy nữa.
18 Sunetta, xem chú thích trên.