Bản chủ
Trang 363
Nội dung theo trang hỗ trợ định vị trong PDF chuẩn. Các thẻ đối chiếu, nếu có, chỉ là lớp citation đã duyệt và không thay thế bản chủ.
KINH BẦN CÙNG 53
trong Thánh pháp của Ta gọi là sự không ngớt đòi nợ bất thiện.
“Kẻ ấy thân đã làm việc ác, miệng đã nói lời ác và ý đã nghĩ điều ác. Do
đó, kẻ ấy khi thân hoại mạng chung nhất định sanh vào chỗ ác, sanh
trong địa ngục. Như thế, trong Thánh pháp của Ta gọi là sự trói buộc của
bất thiện.
“Ta không thấy có sự trói buộc nào đau khổ bằng, nặng nề bằng, tàn khốc
bằng, khó yêu nổi bằng sự trói buộc trong địa ngục, ngạ quỷ, súc sanh.
Ba sự trói buộc đau khổ này chỉ có bậc [614c] Tỳ-kheo A-la-hán lậu tận
mới biến tri và diệt tận, nhổ phăng cội rễ, vĩnh viễn không còn tái sanh.”
Rồi Đức Thế Tôn nói tụng rằng:
Kẻ nghèo khổ ở đời
Vay nợ của người khác;
Đã vay tiền của rồi,
Mắc nợ người là khổ.
Chủ nợ đến đòi nợ,
Nhân đấy bắt trói lại;
Bị trói thật khổ thay,
Thế gian vẫn lạc dục.
Trong Thánh pháp cũng vậy;
Nếu không có chánh tín,
Không tàm và không quý,
Làm ác, không thiện hành.
Thân làm điều bất thiện,
Miệng ý chẳng kém gì,
Che giấu không nói ra,
Không ưa lời dạy phải,
Giả sử có tu hành,
Tâm niệm cho là khổ,
Hoặc thôn hay chỗ vắng,
Nhân đó sanh hối hận.
Các việc thân, miệng gây,
Và những điều ý nghĩ,