Bản chủ
Trang 227
Nội dung theo trang hỗ trợ định vị trong PDF chuẩn. Các thẻ đối chiếu, nếu có, chỉ là lớp citation đã duyệt và không thay thế bản chủ.
KINH KHỔ ẤM (I) 797
bị những ác hành của thân, ác hành của khẩu và của ý che lấp trước mắt,
kẻ đó nghĩ rằng: ‘Ác hành ta làm trước kia, bây giờ chúng che trước mắt
ta. Trước ta không tạo phước nghiệp mà tạo nhiều ác nghiệp. Giả tỷ có ai
chỉ làm ác, hung bạo, chỉ làm tội chứ không làm phước, không hành thiện,
khi sống không biết lo sợ, gần chết không chỗ nương cậy, không chỗ
quay về. Người ấy thân sanh về cõi nào, ta cũng thác sinh về chỗ đó’. Do
đó, sanh hối hận, rồi do hối hận mà chết không an, chết không được
phước. Đó là khối khổ uẩn trong hiện tại này nhân nơi dục, duyên nơi
dục, lấy dục làm gốc.
“Lại nữa, vì chúng sanh nhân nơi dục, duyên nơi dục, lấy dục làm gốc
nên thân làm ác, khẩu và ý làm ác. Kẻ đó vì thân làm ác, khẩu và ý làm
ác nên nhân nơi đó, duyên nơi đó mà khi thân hoại mạng chung phải đến
chỗ ác, sanh vào địa ngục. Đó là khối khổ uẩn trong đời sau nhân nơi dục,
duyên nơi dục, lấy dục làm gốc. Như vậy là tai họa của dục.
“Thế nào là sự xuất yếu của dục? Nếu đoạn trừ dục, xả ly dục, diệt tận
dục, vượt qua khỏi dục mà thốt ly. Như vậy gọi là sự xuất yếu của dục.
“Nếu Sa-môn, Bà-la-môn nào mà không biết đúng như thật vị ngọt của
dục, tai họa của dục, sự xuất yếu của dục, thì không bao giờ có thể tự
mình đoạn dục, huống nữa là đoạn dục cho kẻ khác.
“Nếu Sa-môn, Bà-la-môn nào biết đúng như thật vị ngọt của dục, tai họa
của dục, sự xuất yếu của dục, thì không những có thể tự mình đoạn dục
mà có thể đoạn dục cho kẻ khác.
“Thế nào là vị ngọt của sắc? Giả sử có các thiếu nữ Sát-lị, Bà-la-môn, Cư
sĩ hay Công sư đến tuổi mười bốn, mười lăm, là lúc có sắc đẹp mỹ miều.
Nhân nơi sắc đẹp đó, duyên nơi sắc đẹp đó mà sanh lạc, sanh hỷ; vị ngọt
của sắc chỉ tột cùng đến đó chứ không hơn nữa. Nhưng tai hại của sắc thì
rất nhiều.
“Thế nào là tai hại của sắc? Nếu thấy nàng ấy về sau trở nên hết sức già
yếu, đầu bạc, răng rụng, lưng còng, gối rũ, chống gậy mà đi, tuổi trẻ đã
tàn, mạng sống sắp hết, thân thể run rẩy, các căn hư mòn. Ý các ngươi
nghĩ sao? Có phải sắc đẹp trước kia đã biến mất và sanh ra tai họa chăng?
“Bạch Thế Tôn, đúng vậy”.
“Lại nữa, nếu thấy nàng ấy bệnh tật liệt giường, ngồi nằm trên đất, vì khổ
bức thân, chịu khổ cùng cực, ý các ngươi nghĩ sao, có phải sắc đẹp trước