Bản chủ
Trang 18
Nội dung theo trang hỗ trợ định vị trong PDF chuẩn. Các thẻ đối chiếu, nếu có, chỉ là lớp citation đã duyệt và không thay thế bản chủ.
KINH TRÖÔØNG THOÏ VÖÔNG BOÅN KHÔÛI568
con, con làm sao không nói hành vị ấy được13”. Lúc đó, Đức Thế Tôn
không vui vì việc làm của các Tỳ-kheo Câu-xá-di, với những oai nghi, lễ
tiết mà họ đã học, đã tập. Ngài từ chỗ ngồi đứng dậy, nói bài kệ tụng:
Với bao nhiêu lời nói,
Phá hoại chúng tối tôn.
Khi phá hoại Thánh Chúng,
Không ai can dứt nổi.
Nát thân và mất mạng,
Kẻ cướp đoạt ngựa trâu,
Tài sản, và quốc gia,
Họ còn hay hòa thuận;
Huống ngươi vài tiếng cãi
Sao không chịu thuận hòa?
Không suy chân nghĩa xa,
Oán kết làm sao giải?
[535c] Mạ lỵ, trách nhau mãi
Mà biết chế, thuận hòa;
Nếu suy chân nghĩa xa
Oán kết tất giải được.14
Thù hận dứt hận thù,
Đời nào dứt cho xong.
Nhẫn nhục dứt hận thù,
Đó là pháp tối thượng.15
Sân với bậc thượng trí,
Nói toàn lời vô lại,
Phỉ báng Thánh Mâu-ni,
13 No.125 (24.8): “Thế Tôn tuy có nói như vậy nhưng thực tế lại không thể như
vậy. Rồi Thế Tôn bỏ đi sang Bạt-kỳ”. Tứ phần ibid (tr. 882b12), một Tỳ-kheo
bạch Phật: “Mong Thế Tôn ở yên.Đấu tránh sự này, các Tỳ kheo tự biết.” Thế
Tôn can gián ba lần, nhưng không được, liền nói bài kệ, rồi bỏ đi.
14 Xem Pháp cú 3&4.
15 Pháp cú 5.