Bản chủ
Trang 152
Nội dung theo trang hỗ trợ định vị trong PDF chuẩn. Các thẻ đối chiếu, nếu có, chỉ là lớp citation đã duyệt và không thay thế bản chủ.
kinh UEÁ PHAÅM710
chánh niệm, không phải thanh tịnh mà [568a] tưởng là thanh tịnh. Hiền
giả, người ấy như vậy mà nếu các đồng phạm hạnh có trí, do biết người
ấy sanh tâm ham muốn vô lượng ác bất thiện như vậy, người ấy như thế
không phải Sa-môn thì không cho là Sa-môn, không phải là Sa-môn có
trí thì không cho là Sa-môn có trí, không phải chánh trí thì không cho là
chánh trí, không phải chánh niệm thì không cho là chánh niệm, không
phải thanh tịnh thì không cho là thanh tịnh.
“Này Hiền giả, cũng như có người hoặc từ chợ, quán, hoặc từ nhà làm đồ
đồng mua một cái mâm đồng đựng đầy phẩn bên trong, có nắp đậy phía
trên, rồi bưng đi. Qua các phố xá, gần chỗ đông người qua lại; những
người kia thấy mâm đồng ấy đều muốn được ăn, tỏ ý rất ưa thích, không
chán ghét và nghĩ lầm cái mâm đồng là sạch. Người ấy bưng mâm đồng
đi rồi dừng chân tại một chỗ nào đó và giở nó ra. Mọi người thấy vậy đều
không muốn ăn, không có ý ưa thích, rất chán ghét và cho là đồ bất tịnh.
Dù cho người đã muốn ăn cũng không thèm dùng, huống chi người vốn
không muốn ăn. Hiền giả, cũng vậy, người ấy như vậy, nếu các phạm
hạnh có trí, vì không biết người ấy sanh tâm ham muốn vô lượng bất
thiện như vậy, nên mặc dù người ấy như thế, không phải Sa-môn mà các
vị kia cứ tưởng là Sa-môn, không phải Sa-môn có trí mà cứ tưởng là Sa-
môn có trí, không phải chánh trí mà tưởng là chánh trí, không phải chánh
niệm mà tưởng là chánh niệm, không phải là thanh tịnh mà tưởng là
thanh tịnh. Này Hiền giả, người ấy như vậy, nếu các đồng phạm hạnh có
trí, do biết người ấy sanh tâm ham muốn vô lượng ác bất thiện như vậy,
nên người ấy như thế không phải là Sa-môn thì các vị kia không cho nó
là Sa-môn, không phải Sa-môn có trí thì không cho là Sa-môn có trí,
không phải chánh trí thì không cho là chánh trí, không phải chánh niệm
thì không cho là chánh niệm, không phải thanh tịnh thì không cho là
thanh tịnh.
“Này Hiền giả, phải biết, người như vậy không nên gần gũi, không nên
cung kính, lễ bái. Nếu Tỳ-kheo nào không đáng gần gũi mà gần gũi,
không đáng cung kính lễ bái mà cung kính lễ bái, thì người thân cận cung
kính lễ bái ấy lâu dài không được thiện lợi, không được hữu ích, không
lợi ích, không an ổn khoái lạc, sanh ra đau khổ buồn lo.
“Hiền giả, giả sử có người không sanh tâm ước muốn như vầy: ‘Ta đã
phạm giới, mong người khác đừng biết ta phạm giới’. Này Hiền giả, hoặc