Bản chủ
Trang 129
Nội dung theo trang hỗ trợ định vị trong PDF chuẩn. Các thẻ đối chiếu, nếu có, chỉ là lớp citation đã duyệt và không thay thế bản chủ.
86. KINH THUYẾT XỨ
Tôi nghe như vầy.
Một thời Đức Phật đến nước Xá-vệ, trong rừng Thắng Lâm Lâm, vườn
Cấp Cô Độc.
Bấy giờ Tôn giả A-nan vào lúc xế, rời chỗ ngồi tĩnh tọa đứng dậy, dẫn
các Tỳ-kheo niên thiếu đi đến chỗ Phật, cúi lạy dưới chân Phật rồi ngồi
qua một bên. Các Tỳ-kheo niên thiếu cũng cúi lạy chân Phật, rồi ngồi qua
một bên.
Tôn giả A-nan bạch rằng:
“Bạch Đức Thế Tôn, với các Tỳ-kheo niên thiếu này, con phải răn bảo
như thế nào? Dạy dỗ như thế nào? Thuyết pháp cho họ nghe như thế
nào?”
Đức Thế Tôn bảo rằng:
“Này A-nan, ông hãy nói về xứ1 và dạy về xứ cho các Tỳ-kheo niên thiếu.
Nếu ông nói về xứ và dạy về xứ cho các Tỳ-kheo niên thiếu, họ sẽ được
an ổn, được sức lực, được an lạc, thân tâm không phiền nhiệt, [562b]trọn
đời tu hành phạm hạnh”.
Tôn giả A-nan chắp tay hướng về Phật, bạch rằng:
“Bạch Thế Tôn, nay thật là đúng thời. Bạch Thiện Thệ, nay thật là đúng
thời. Nếu Thế Tôn nói về xứ và dạy về xứ cho các Tỳ-kheo niên thiếu,
con và các Tỳ-kheo niên thiếu sau khi nghe Thế Tôn nói sẽ khéo léo thọ
trì”.
Đức Thế Tôn bảo rằng
“A-nan, các ông hãy lắng nghe, hãy khéo suy nghĩ! Ta sẽ phân biệt rộng
rãi cho ông và các Tỳ-kheo niên thiếu nghe”.
Tôn giả A-nan thọ giáo, lắng nghe.
Đức Thế Tôn bảo rằng:
“A-nan, trước kia Ta đã nói cho ông nghe về năm thủ uẩn2: sắc thủ uẩn,
1 Xứ 處, gồm sáu nội xứ và sáu ngoại xứ. Pāli: cha ajjhattikāni āyatanāni, cha
bāhirāni āyatanāni.
2 Ngũ thạnh ấm 五 盛 陰.