Bản chủ
Trang 473
Nội dung theo trang hỗ trợ định vị trong PDF chuẩn. Các thẻ đối chiếu, nếu có, chỉ là lớp citation đã duyệt và không thay thế bản chủ.
KINH CHUYỂN LUÂN VƯƠNG 516
“Vua Sát-lị Đảnh Sanh hỏi tội nhân:
“– Quả thật ngươi có ăn trộm?
Người ấy đáp:
“– Tâu Thiên vương, quả thật con có ăn trộm. Vì sao? Tâu Thiên vương,
vì nghèo khốn. Nếu không ăn trộm thì không có gì để sống.
“Vua Sát-lị Đảnh Sanh liền đem của cải cấp phát cho và nói với người ăn
trộm rằng:
“– Ngươi hãy trở về và sau này chớ trái phạm.
“Bấy giờ, dân chúng trong nước nghe nói về vua Sát-lị Đảnh Sanh như
thế này: ‘Nếu trong nước có ai trộm cắp thì Vua liền đem của cải cấp
phát cho,’ Do đó, có người nghĩ rằng: ‘Chúng ta cũng nên ăn cắp của cải
kẻ khác’. Từ đó, dân chúng trong nước ai cũng tranh nhau trộm cắp của
cải kẻ khác. Vì thế, người nghèo khốn không có của cải, không được cấp
phát, càng trở nên nghèo khốn hơn, nên nạn trộm cắp càng lan tràn. Vì
trộm cắp lan tràn nên tuổi thọ con người giảm xuống, hình sắc trở nên
thô xấu.
“Này Tỳ-kheo, sau khi tuổi thọ của con người giảm xuống, hình sắc trở
nên thô xấu thì người cha thọ tám vạn tuổi, con thọ bốn vạn tuổi.
“Này Tỳ-kheo, lúc lồi người thọ bốn vạn tuổi, có người trộm cắp vật
dụng của kẻ khác, chủ nhân rình bắt trói đem đến vua Sát-lị Đảnh Sanh,
thưa rằng:
“– Tâu thiên vương, người này trộm cắp vật dụng của con, xin Thiên
vương trừng trị.
“Vua Sát-lị Đảnh Sanh hỏi người lấy trộm:
“– Quả thiệt ngươi có ăn trộm phải không?
Người ấy đáp:
“– Tâu Thiên vương, quả con có ăn trộm. Vì sao? – Vì nghèo khốn. Nếu
không ăn trộm, con không có gì để sống.
“Nghe xong, vua Sát-lị Đảnh Sanh nghĩ rằng: ‘Nếu trong nước ta có nạn
trộm cắp mà ta lại đem của cải cấp phát đầy đủ, như vậy chỉ làm cho kho
tàng của quốc gia khô kiệt, dung túng cho nạn trộm cắp lan tràn. Ta nên
rèn dao thật bén, nếu trong nước ta có ai trộm cắp thì bắt trói ngay dưới
gốc cây nêu cao và chém đầu nó’.