Bản chủ
Trang 421
Nội dung theo trang hỗ trợ định vị trong PDF chuẩn. Các thẻ đối chiếu, nếu có, chỉ là lớp citation đã duyệt và không thay thế bản chủ.
KINH THUYẾT BỔN 461
Bấy giờ, Đức Thế Tôn ở chỗ tĩnh tọa, bằng thiên nhĩ thanh tịnh vượt xa
hơn người thường, nghe các Tỳ-kheo sau bữa ăn trưa tụ tập tại giảng
đường cùng bàn luận về vấn đề ấy. Nghe xong, vào buổi xế chiều, Đức
Thế Tôn rời chỗ tĩnh tọa đứng dậy, đi đến giảng đường, trải chỗ ngồi
trước chúng Tỳ-kheo mà ngồi, rồi hỏi rằng:
“Này các Tỳ-kheo, hôm nay các ngươi [509c] vì chuyện gì mà tụ tập tại
giảng đường?”
Các Tỳ-kheo đáp:
“Bạch Thế Tôn, hôm nay vì Tôn giả A-na-luật nhân chuyện quá khứ mà
thuyết pháp nên chúng con tụ tập tại giảng đường.”
Rồi thì, Đức Thế Tôn nói:
“Bây giờ các ngươi có muốn nghe nhân chuyện vị lai mà Phật thuyết
pháp chăng?”
Các Tỳ-kheo thưa rằng:
“Bạch Thế Tôn, nay thật đúng thời. Bạch Thiện Thệ, nay thật đúng thời.
Nếu Thế Tôn nhân chuyện vị lai mà thuyết pháp cho các Tỳ-kheo, thì các
Tỳ-kheo sau khi nghe sẽ khéo thọ trì.”
Đức Thế Tôn nói:
“Này các Tỳ-kheo, hãy lắng nghe và khéo mà thọ trì, suy nghĩ, ghi nhớ!
Ta phân biệt diễn thuyết rộng rãi cho các ngươi.”
Bấy giờ các Tỳ-kheo vâng lời ngồi nghe. Đức Thế Tôn nói:
“Này các Tỳ-kheo, một thời gian lâu xa ở vị lai, sẽ có lúc mà nhân dân
thọ đến tám vạn tuổi. Lúc con người thọ đến tám vạn tuổi thì châu Diêm-
phù này giàu có cùng tột, an lạc cùng tột, dân chúng đông đúc, thôn ấp
gần nhau bằng khoảng cách của con gà bay.
“Này các Tỳ-kheo, lúc con người thọ đến tám vạn tuổi thì con gái đến
năm trăm tuổi mới lấy chồng.
“Này các Tỳ-kheo, lúc con người thọ tám vạn tuổi9 thì chỉ những bệnh
như thế này: nóng, lạnh, đại tiểu tiện, tham dục, ăn uống, già10 và ngồi
9 Từ đây trở xuống, tham chiếu kinh 70 phần sau. Tham chiếu, Hán, No 1(6):
kinh CHuyển luân vương tu hành. Pāli, D. 26 Cakkacattīsīhanā-suttanta.
10 Pāli (D.26), chi có ba chứng bệnh: ham muốn (icchā), đói bụng (anasana) và