Bản chủ
Trang 404
Nội dung theo trang hỗ trợ định vị trong PDF chuẩn. Các thẻ đối chiếu, nếu có, chỉ là lớp citation đã duyệt và không thay thế bản chủ.
KINH THIÊN SỨ444
vào sông tro, có chúng sanh trôi ngược rồi lại trôi xuôi. Lúc các chúng
sanh trôi xuôi, trôi ngược, trôi cả ngược xuôi thì da chín rã xuống, chỉ
còn lại xương tủy. Hai bên bờ sông tro có lính địa ngục, tay cầm đao
kiếm hoặc chĩa sắt lớn. Các chúng sanh ấy muốn leo lên bờ, tức thì lính
ngục đẩy nhận xuống. Lại nữa, hai bên bờ sông tro có lính địa ngục tay
cầm móc câu liệng xuống, móc chúng sanh từ sông tro lên bỏ vào nơi sắt
nóng, lửa cháy hừng hực, móc [505c] chúng sanh ấy đưa lên rồi quật
mạnh xuống đất. Rơi xuống, chúng sanh ấy đang quằn quại, bị cật vấn:
“– Ngươi từ đâu lại?
“Các chúng sanh ấy cùng đáp:
“– Chúng tôi không biết từ đâu đến, nhưng hiện giờ chúng tôi chỉ sợ đói
lắm.
“Lính địa ngục ấy liền xách chúng sanh liệng lên giường sắt nóng, lửa
cháy hừng hực, bắt ngồi trên đó, dùng kẹp sắt nóng kẹp vạch miệng ra,
dùng hòn sắt nóng đang cháy hừng hực, bỏ vào. Hồn sắt nóng ấy đốt
cháy môi; cháy môi xong, đốt cháy lưỡi; cháy lưỡi xong, đốt lợi răng;
lợi cháy xong, đốt cuống họng; cuống họng cháy xong, đốt tim; tim
cháy xong, đốt ruột già; ruột già cháy xong, đốt dạ dày; dạ dày cháy
xong hồn sắt từ thân rơi xuống. Các chúng sanh ấy bị bức bách như
vậy suốt vô lượng trăm ngàn năm, chịu khổ đau cùng cực, rốt cuộc
không chết được, để cho nghiệp ác bất thiện của các chúng sanh ấy sạch
hết.
“Lại nữa, lính địa ngục ấy hỏi chúng sanh:
“– Ngươi muốn đi đâu?
“Chúng sanh đáp:
“– Chúng tôi chẳng biết muốn đi đâu, chỉ sợ khát lắm.
“Ngục tốt liền xách chúng sanh ném lên giường sắt nóng đang cháy đỏ
rực, bắt buộc ngồi trên đó, dùng kẹp sắt nóng, kẹp vạch miệng ra, lấy
nước đồng sôi rót vào. Nước đồng sôi đó đốt môi, đốt môi rồi đốt lưỡi,
đốt lưỡi rồi đốt lợi răng, đốt lợi răng rồi đốt cuống họng, đốt cuống họng
rồi đốt tim, đốt tim rồi đốt ruột già, đốt ruột già rồi đốt ruột non, đốt ruột
non rồi đốt dạ dày, đốt dạ dày rồi nước ấy từ thân chảy xuống. Các chúng
sanh ấy chịu bức bách như vậy suốt vô lượng trăm ngàn năm, chịu khổ
đau cùng tột, cuối cùng vẫn không chết được, để cho nghiệp ác bất thiện