Bản chủ
Trang 401
Nội dung theo trang hỗ trợ định vị trong PDF chuẩn. Các thẻ đối chiếu, nếu có, chỉ là lớp citation đã duyệt và không thay thế bản chủ.
KINH THIEÂN SÖÙ 441
Ở trên đậy nắp sắt.
Trong ngục nền bằng sắt,
Hừng hực lửa sắt nung,
Suốt vô lượng do-tuần,
Cho đến tận đáy đất.
Cực ác không chịu nổi,
Sắc lửa khó nhìn vào,
Thấy rồi, lông dựng đứng,
Khủng khiếp, sợ, rất khổ.
Chúng sanh đọa địa ngục,
Chân treo, đầu chúc xuống,
Do phỉ báng Thánh nhân,
Điều ngự thiện, Thánh thiện.
“Một thời gian thật lâu xa về sau, trong bốn cửa của đại địa ngục, cửa
phía Đông liền mở cho chúng sanh kia.1 Sau khi cửa mở, các chúng sanh
ấy nhắm chạy đến, muốn tìm nơi an ổn, tìm chỗ nương tựa. Nếu khi các
chúng sanh ấy tụ tập khoảng vô lượng trăm ngàn, thì cửa phương Đông
của địa ngục liền tự đóng lại. Chúng sanh ở trong đó chịu đựng khổ đau
cùng cực, khóc lóc kêu gào, sầu muộn, nằm lăn xuống đất, vẫn không thể
chết được, cốt làm cho nghiệp ác bất thiện của các chúng sanh ấy sạch
hết. Một thời gian lâu xa nữa, cửa Nam, cửa Tây, cửa Bắc lại mở. Khi
cửa Bắc đã mở, các chúng sanh kia liền nhắm chạy đến, muốn tìm nơi an
ổn, [505a] tìm chỗ nương tựa. Các chúng sanh kia nếu khi tụ tập đến số
vô lượng trăm ngàn, thì cửa Bắc của địa ngục tự nhiên đóng lại. Những
chúng sanh ở trong đó chịu khổ đau cùng cực, khóc lóc, kêu gào, sầu
muộn, nằm lăn xuống đất, vẫn không thể chết được, cốt làm cho nghiệp
ác bất thiện của các chúng sanh ấy sạch hết.
“Một thời gian hết sức lâu xa về sau nữa, các chúng sanh kia ra khỏi đại
địa ngục Bốn cửa. Tiếp theo đại địa ngục Bốn cửa, các chúng sanh ấy lại
sanh vào đại địa ngục Phong nham2, lửa đầy bên trong, không khói,
không lửa ngọn, khiến các chúng sanh ấy đi trên lửa, qua lại khắp nơi, da
1 Xem No 1(30) kinh Thế ký.
2 Phong nham địa ngục 峰巖地獄.