Bản chủ
Trang 367
Nội dung theo trang hỗ trợ định vị trong PDF chuẩn. Các thẻ đối chiếu, nếu có, chỉ là lớp citation đã duyệt và không thay thế bản chủ.
KINH NGÖU PHẤN DỤ 407
Lại hỏi:
“Vô thường là khổ hay không phải khổ?”
Đáp:
“Bạch Thế Tôn, là khổ và biến dịch.”
Lại hỏi:
“Nếu là pháp vô thường, khổ, biến dịch, thì Đa văn Thánh đệ tử có nên
cho rằng: ‘Cái này là ta, cái này là sở hữu của ta; ta là sở hữu của cái kia’
chăng?”
Đáp:
“Bạch Thế Tôn, không.”
“Vậy thì, này Tỳ-kheo, ngươi nên học như vầy: ‘Những gì là sắc, hoặc
quá khứ, hoặc vị lai, hoặc hiện tại, hoặc trong, hoặc ngồi, hoặc thô
hoặc tế, hoặc đẹp, hoặc xấu, hoặc gần hoặc xa; tất cả những cái ấy
chẳng phải là ta, chẳng phải là sở hữu của ta, ta phải là sở hữu của cái
kia’. Hãy dùng trí tuệ quán sát, biết đúng như thật. ‘Những gì là thọ,
tưởng, hành, thức, hoặc quá khứ, hoặc vị lai, hoặc hiện tại, hoặc trong,
hoặc ngồi, hoặc thô, hoặc tế, hoặc đẹp, hoặc xấu, hoặc xa, hoặc gần;
tất cả những cái ấy chẳng phải là ta, chẳng phải là sở hữu của ta, ta
phải là sở hữu của cái kia’. Hãy dùng trí tuệ quán sát, biết đúng như
thật.
“Này Tỳ-kheo, nếu Đa văn Thánh đệ tử quán như thế thì liền nhàm chán
sắc, nhàm chán thọ, tưởng, hành, thức. Do nhàm chán mà vô dục; do vô
dục nên giải thốt; sau khi giải thốt thì biết là giải thốt, biết đúng như
thật rằng: Sự sanh đã dứt, phạm hạnh đã vững, việc cần làm đã làm xong,
không còn tái sanh nữa.”
Sau khi, nghe Phật dạy như vậy xong, Tỳ-kheo ấy khéo ghi nhận, khéo
ghi nhớ, rời chỗ ngồi đứng dậy, lễ chân Phật, đi quanh ba vòng rồi lui.
Tỳ-kheo ấy sau khi thọ nhận lời giáo hóa của Đức Phật, liền sống một
mình, viễn ly, tâm không buông lung, tu hành tinh tấn. Vị ấy đã sống một
mình, viễn ly, tâm không buông lung, tu hành tinh tấn, đạt đến mục đích
mà vì đó thiện nam tử đã cạo bỏ râu tóc, mặc áo ca-sa, từ bỏ gia đình,
sống không gia đình, xuất gia học đạo; đó là chỉ cầu vô thượng phạm
hạnh, ngay trong đời hiện tại, tự biết, tự ngộ, tự thân chứng, thành tựu an