Bản chủ
Trang 362
Nội dung theo trang hỗ trợ định vị trong PDF chuẩn. Các thẻ đối chiếu, nếu có, chỉ là lớp citation đã duyệt và không thay thế bản chủ.
KINH TỨ CHÂU401
Là đệ tử Chánh giác.
Rồi Đức Thế Tôn bảo:
“Này A-nan, vua Đảnh Sanh ngày xưa ấy, Ông cho là ai khác chăng?
Chớ nghĩ như vậy. Nên biết rằng, vị ấy chính là Ta vậy. Này A-nan,
[496a] lúc bấy giờ Ta được lợi ích, cũng làm lợi ích cho người khác, cho
mọi người, thương xót thế gian, vì trời và vì lồi người mà cầu nghĩa lợi
lợi và lợi ích, cầu an ổn khối lạc. Lúc bấy giờ, Ta nói pháp không đến
chỗ rốt ráo, không rốt ráo bạch tịnh, không rốt ráo phạm hạnh. Vì không
rốt ráo phạm hạnh hồn tồn, lúc ấy Ta không lìa khỏi sự sanh, già, bệnh,
chết, khóc than, ảo não, cũng chưa thể thốt ra ngồi mọi khổ đau. Này
A-nan, hôm nay Ta xuất hiện ở thế gian, là Như Lai, Vô Sở Trước, Đẳng
Chánh Giác, Minh Hạnh Túc Tựu, Thiện Thệ, Thế Gian Giải, Vô
Thượng Sĩ, Điều Ngự Trượng Phu, Thiên Nhân Sư, hiệu là Phật, Thế Tôn.
Nay Ta đã làm lợi ích cho mình, cũng làm lợi ích cho người khác, cho
mọi người, thương xót thế gian, vì trời và vì người mà cầu nghĩa lợi và
lợi ích, cầu an ổn khối lạc.
“Nay Ta thuyết pháp đã đến chỗ rốt ráo, rốt ráo bạch tịnh, rốt ráo phạm
hạnh. Khi đã rốt ráo phạm hạnh, Ta lìa khỏi sự sanh, già, bệnh, chết,
khóc than, ảo não. Ta đã thốt khỏi mọi khổ đau.”
Đức Phật thuyết giảng như vậy, Tôn giả A-nan và các Tỳ-kheo sau khi
nghe thuyết giảng, hoan hỷ phụng hành.
q