Bản chủ
Trang 245
Nội dung theo trang hỗ trợ định vị trong PDF chuẩn. Các thẻ đối chiếu, nếu có, chỉ là lớp citation đã duyệt và không thay thế bản chủ.
KINH VÒ TAÈNG HỮU PHÁP 265
Thọ vương là không ngả để che mát thân thể của Thế Tôn, liền nghĩ như
vầy: ‘Sa-môn Cù-đàm thật là kỳ diệu, thật là hy hữu, có đại như ý túc, có
đại oai đức, có đại phước hựu, có đại oai thần. Vì sao vậy? Vì sao buổi
xế tất cả bóng cây khác đều ngả, chỉ trừ cây Sa-la thọ vương là không
ngả bóng để che mát thân thể của Sa-môn Cù-đàm. Nếu Đức Thế Tôn
vào buổi xế tất cả bóng cây khác đều ngả, chỉ trừ bóng cây Sa-la Thọ
vương là không ngả để che mát thân thể của Thế Tôn; con xin thọ trì
pháp vị tằng hữu ấy của Đức Thế Tôn.
“Con nghe rằng có một thời Đức Thế Tôn ở trong miếu thần A-phù11.
Bấy giờ khi đêm đã tàn, vào lúc sáng sớm, Đức Thế Tôn khốc y ôm bát
vào thôn A-phù để khất thực. Sau khi khất thực xong, xếp y, cất bát, rửa
chân tay xong, Ngài vắt ni-sư-đàn lên vai, vào miếu thần ngồi thiền tịnh.
Bấy giờ trời mưa đá rất to; sấm sét đánh chết bốn con trâu và hai người
cày. Lúc chôn cất hai người chết ấy, đám đông ồn ào, âm thanh cao và to,
tiếng dội chấn động. Bấy giờ vào lúc xế chiều, Đức Thế Tôn rời chỗ ngồi
tĩnh tọa đứng dậy, từ trong miếu thần đi ra, đến chỗ đất trống để kinh
hành. Trong đám đông có một người thấy Đức Thế Tôn vào lúc xế trưa
rời chỗ tĩnh tọa đứng dậy, ở trong miếu thần đi ra, đến chỗ đất trống
để kinh hành, liền đi đến chỗ Phật cúi đầu làm lễ rồi đi kinh hành theo
sau Đức Phật. Đức Phật thấy người ấy ở phía sau nên hỏi rằng: ‘Vì cớ
gì mà đám đông ồn ào, âm thanh cao và to, tiếng dội chấn động vậy?’
Người ấy thưa rằng: ‘Bạch Thế Tôn khi trưa, [471c] trời mưa đá rất to;
sấm sét đánh chết bốn con bò và hai người cày. Lúc chôn cất hai
người chết ấy, đám đông ồn ào, âm thanh cao và to, tiếng dội chấn
động. Bạch Thế Tôn vừa rồi Ngài không nghe gì hết sao?’ Thế Tôn trả
lời rằng: ‘Ta không nghe các âm thanh ấy’. Lại hỏi rằng: ‘Vừa rồi Ngài
ngủ hay sao?’ Thế Tôn trả lời: ‘Không phải’. Lại hỏi Đức Thế Tôn: ‘Lúc
ấy Ngài tỉnh mà không nghe các âm thanh ấy sao?’ Thế Tôn đáp: ‘Quả
thật vậy’. Bấy giờ người kia liền suy nghĩ rằng: ‘Rất là kỳ diệu, rất là hy
hữu, sở hành của Như Lai, Vô Sở Trước, Đẳng Chánh Giác, rất là vắng
lặng, rất là tịch tĩnh. Vì sao vậy? Vì lúc tỉnh mà vẫn không nghe các âm
thanh to lớn ấy. Nếu Đức Thế Tôn tỉnh thức mà vẫn không nghe các âm
11 A-phù 阿浮. Pāli: Ātumā. Từ đoạn này trở xuống, tham chiếu, No.1(2), Kinh
số 2 (Du Hành).