Bản chủ
Trang 167
Nội dung theo trang hỗ trợ định vị trong PDF chuẩn. Các thẻ đối chiếu, nếu có, chỉ là lớp citation đã duyệt và không thay thế bản chủ.
KINH SÖ TỬ HỐNG 182
ấy mới khinh mạn một đồng phạm hạnh rồi đi trú trong nhân gian. Bạch
Thế Tôn, con khéo có niệm thân trên thân, làm sao con lại khinh mạn
một đồng phạm hạnh rồi đi trú trong nhân gian?”
Lúc bấy giờ vị Tỳ-kheo kia liền từ chỗ ngồi đứng dậy, cúi đầu lễ sát chân
Phật bạch rằng:
“Bạch Thế Tôn, con xin sám hối. Bạch Thiện Thệ, con xin sám hối. Con
như ngu, như si, như người bất định, như người bất thiện. Vì sao thế? Vì con
đã đem lời dối trá để vu khống Tỳ-kheo Xá-lợi-phất, là đồng phạm hạnh
thanh tịnh. Bạch Thế Tôn, con nay xin sám hối tội lỗi, cúi mong Thế Tôn
chấp nhận cho. Sau khi con đã phát lồ rồi, sẽ không còn tạo tội nữa”.
Đức Thế Tôn bảo rằng:
“Quả thật vậy, này Tỳ-kheo! Ngươi thật như ngu, như si, như người bất
định, như người bất thiện. Vì sao thế? Vì ngươi đã đem lời dối trá hồn
tồn không chân thật để vu khống Tỳ-kheo Xá-lợi-phất phạm hạnh thanh
tịnh. Ngươi có thể sám hối tội lỗi, đã phát lồ rồi sau này sẽ không còn tạo
tội nữa. Nếu có người nào sám hối tội lỗi đã phát lồ rồi, sau này không
còn tạo tội nữa, như thế sẽ được trưởng thành trong Thánh pháp luật mà
chẳng bị suy giảm”.
Thế rồi Đức Thế Tôn bảo Tôn giả Xá-lợi-phất rằng:
“Ngươi nên sẵn sàng nhận sự sám hối tội lỗi của người ngu si kia, chớ để
Tỳ-kheo ấy lập tức ở trước ngươi mà đầu bị vỡ thành bảy mảnh”.
Tôn giả Xá-lợi-phất vì thương xót Tỳ-kheo kia nên liền nhận sự sám hối tội
lỗi.
Đức Phật thuyết như vậy. [454a] Tôn giả Xá-lợi-phất và các Tỳ-kheo sau
khi nghe Phật thuyết, hoan hỷ phụng hành.
q