Bản chủ
Trang 139
Nội dung theo trang hỗ trợ định vị trong PDF chuẩn. Các thẻ đối chiếu, nếu có, chỉ là lớp citation đã duyệt và không thay thế bản chủ.
KINH LẬU TẬN 75
hại xóm, phá thành, diệt nước; làm như thế không phải là làm ác. Lại
dùng vòng sắt bén như dao cạo, người ấy đối với tất cả chúng sanh ở trên
cõi đất này, trong vòng một ngày mà bửa, mà cắt, mà chém, mà chặt, mà
lột da, mà lóc xẻ từng mảng thịt, lách từng phần từng khối; do vậy vẫn
không có nghiệp ác, do vậy vẫn không có nghiệp báo ác. Ở bờ sông
Hằng-già phía Nam, giết rồi cắt, rồi khiến nấu’; và ở bờ sông Hằng-già
phía Bắc mà bố thí, trai tế, chú thuyết. Không do đó mà có tội hay có
phước; không do đó mà có quả báo tội phước. Cấp thí, tự chế ngự, thủ hộ,
nhiếp trì, tán thán, nhiêu ích, ái ngữ lợi hành, không do đó mà có phước,
không do đó mà có quả báo của phước’. Nếu điều vị Sa-môn, Bà-la-môn
kia nói ra là chân thật, nhưng ta không xâm phạm đời, dù sợ hãi hay
không sợ hãi, thường thương mến tất cả thế gian. Tâm ta không cùng thế
gian tranh cãi, cũng không có sự hân hoan thô trược. Nay ta được pháp
của bậc Vô thượng, thăng tấn đến trú xứ an lạc. Đó là pháp định viễn ly.
Những gì Sa-môn, Bà-la-môn kia nói, không cho là đúng, không cho là
sai. Sau khi không cho là đúng, không cho là sai, liền được nội tâm tĩnh
chỉ.
“Này Già-di-ni, đó là pháp định, được gọi là viễn ly. Ông có thể nhân
định này mà được chánh niệm, mà được nhất tâm. Như vậy, ông có thể
đoạn hết nghi hoặc trong đời hiện tại mà được thăng tiến.
“Lại nữa Già-di-ni, Thánh đệ tử đa văn xa lìa sự giết, đoạn trừ sự giết;
đoạn trừ sự lấy của không cho, tà dâm, nói dối, cho đến đoạn trừ tà kiến
và được chánh kiến. Vị ấy ban ngày cày ruộng, và gieo giống; đến chiều
nghỉ ngơi và vào nhà ngồi thiền định; qua đêm, lúc hừng sáng suy nghĩ
như vầy: ‘Ta xa lìa sự giết, đoạn trừ sự giết; đoạn trừ sự lấy của không
cho, tà dâm, nói dối, cho đến đoạn trừ tà kiến và được chánh kiến. Vị ấy
liền tự thấy: [448b] ‘Ta đã đoạn trừ mười nghiệp đạo ác và niệm mười
nghiệp đạo thiện’. Vị ấy sau khi tự thấy: ‘Ta đã đoạn trừ mười nghiệp
đạo ác và niệm mười nghiệp đạo thiện’, liền sanh ra hân hoan. Sau khi
sanh ra hân hoan liền phát sanh hỷ; sau khi phát sanh hỷ, thân liền an
định; sau khi thân được an định, thân liền cảm giác lạc. Sau khi thân cảm
giác lạc thì được nhất tâm. Này Già-di-ni, sau khi Thánh đệ tử đa văn
được nhất tâm rồi thì tâm câu hữu với xả, biến khắp một phương thành
tựu và an trụ; cũng thế hai, ba, bốn phương, tứ duy, thượng hạ, biến khắp
tất cả. Tâm câu với xả, không kết, không ốn, không sân nhuế, không não
hại, quảng đại, vô lượng vô biên, khéo tu tập, biến mãn tất cả thế gian,