Bản chủ
Trang 4
Nội dung theo trang hỗ trợ định vị trong PDF chuẩn. Các thẻ đối chiếu, nếu có, chỉ là lớp citation đã duyệt và không thay thế bản chủ.
Phật nói kinh này xong, các Tỳ-kheo nghe những gì Phật dạy, hoan hỷ
phụng hành.
KINH 967. XÚ LẬU6
Tôi nghe như vầy:
Một thời đức Phật ở trong vườn Cấp Cô Độc, rừng cây Kỳ-đà, tại
nước Xá-vệ. Bấy giờ có Tỳ-kheo7 hình tướng xấu xí khó coi, bị các
Tỳ-kheo khinh mạn, đi đến chỗ Phật. Khi ấy bốn chúng đang vây
quanh bên Thế Tôn, thấy Tỳ-kheo này đến, tất cả đều có ý khinh mạn,
nói với nhau rằng: “Tỳ-kheo đang đến kia là ai? Hình tướng xấu xí,
khó coi, bị mọi người khinh mạn vậy?”
Bấy giờ, đức Thế Tôn biết được tâm niệm của các Tỳ-kheo nên bảo
các Tỳ-kheo:
“Các ngươi có thấy Tỳ-kheo đang đến kia, hình tướng thô xấu, khó coi
đang đi đến đây, bị mọi người khinh mạn không?”
Các Tỳ-kheo bạch Phật:
“Vâng, [276b] chúng con đã thấy vậy.”
Phật bảo các Tỳ-kheo:
“Đối với Tỳ-kheo này, các ngươi chớ có khởi ý tưởng kinh mạn. Vì
sao? Tỳ-kheo này đã tận trừ các lậu, những việc cần làm đã làm xong,
đã vất bỏ gánh nặng, đã đoạn tận các hữu kết, chánh trí, tâm thiện giải
thoát. Này các Tỳ-kheo, các ngươi chớ xét đoán lầm người. Chỉ có
Như Lai mới có khả năng xét đoán người.”
Tỳ-kheo này đi đến chỗ Phật, đảnh lễ sát chân Phật rồi ngồi xuống
một bên.
Bấy giờ Thế Tôn lại bảo các Tỳ-kheo:
“Các ngươi có thấy Tỳ-kheo này cúi đầu đảnh lễ rồi ngồi xuống một
bên không?”
Các Tỳ-kheo bạch Phật:
“Vâng, chúng con đã thấy.”
Phật bảo các Tỳ-kheo:
6 Đại chánh, kinh 1063. Pāli, S. 21. 6. Bhaddi. Biệt dịch, No 100(2).
7 S. 21. 6: [Lakuṇḍaka]Bhdddiya.