Bản chủ
Trang 570
Nội dung theo trang hỗ trợ định vị trong PDF chuẩn. Các thẻ đối chiếu, nếu có, chỉ là lớp citation đã duyệt và không thay thế bản chủ.
xuống dưới. Trong đó, chịu khổ không cùng tận. Chỉ khi nào
hết tội mới được thoát ra.
“Đại vương, sự kiện chúng sanh vào địa ngục là nhà vậy. Đều
do đời trước cai trị không nghiêm chỉnh đúng pháp.”
Bấy giờ Thế Tôn nói bài kệ:
Trăm năm quen buông lung;
Về sau vào địa ngục.
Vậy có gì đáng tham,
Chịu tội không kể xiết?
“Đại vương, cai trị đúng pháp thì tự cứu giúp được tự thân, cha
mẹ, vợ con, nô tỳ, thân tộc, chăm lo quốc sự. Cho nên, Đại
vương, hãy cai trị đúng pháp, chớ đừng [829a] phi pháp. Mạng
người rất ngắn; sống trên đời chỉ trong thoáng chốc mà thôi.
Sanh tử lâu dài, nhiều điều đáng sợ. Khi cái chết đến, bấy giờ
mới kêu khóc; gân cốt lìa tan, thân thể đông cứng; bấy giờ
không ai có thể cứu được; không phải có cha mẹ, vợ con, nô tỳ,
thuộc hạ, quốc thổ nhân dân, mà có thể cứu được. Gặp tai họa
này, ai có thể chịu thay cho? Duy chỉ có sự bố thí, trì giới, nói
năng thường từ hòa không làm thương tổn ý người, tạo các
công đức, hành các gốc rễ thiện.”
Bấy giờ Thế Tôn nói bài kệ này:
Kẻ trí nên huệ thí,
Được chư Phật khen ngợi.
Cho nên, tâm thanh tịnh;
Chớ có ý lười biếng.
Vì sự chết bức bách,
Chịu khổ não to lớn.
Rơi vào đường dữ kia,
Không giây lát ngừng nghỉ.
Khi sự chết sắp đến,
Chịu khổ não vô cùng.
Các căn tự nhiên hoại,